- Ông Sáu ơi! Mau ra
sông vớt xác con Nhạn. Nó lại điên tình đấy!
Tiếng chú Hai vang lên
giữa trưa hè, ồn ào cả một thôn nhỏ. “Con Nhạn lại nhảy sông vì điên tình đấy
ông!”. Ba tôi đang cắt những chiếc lá chuối tươi phía sau nhà nghe tiếng thúc
của mẹ tôi liền quắc mắt, miệng lẫm bẫm: “Cái con trời đánh”.
Lúc ấy, tôi chắc chắn
với ba tôi rằng chị Nhạn sẽ không bao giờ bị trời đánh bởi chị là con của trời.
Tôi nghe được điều đó từ câu chuyện của nội tôi. Nội từng kể, lần đầu tiên chị
nhảy sông, mất cả chục phút chú Hai mới vớt được chị. Khi người ta đưa chị lên
bờ, chị đã ngưng thở. Rồi một đàn nhạn bay ngang, sà bóng xuống mặt chị, lúc đó
chị tỉnh dậy nôn thốc nôn tháo trước bao người. Lần đó chị không chết nên người
ta gọi chị là con trời, và cái tên Nhạn của chị cũng xuất hiện từ đó dù có một
cái tên khác thật hay: Lục Bình.
***
(Hình
minh họa)
Lần ấy chị không chết,
nhưng đời chị lại sang một trang mới, chán hơn đối với chị, có lẽ thế! Ba mẹ
tôi quyết định mang chị về nhà để trông thay cho ông bà nội tôi vì dù gì ông bà
cũng đã già yếu.
Ngày chị về sống chung,
tôi cảm thấy sợ hãi mỗi lần chạm ánh mắt của chị, nhất là khi nghe những đứa
bạn thêu dệt chuyện nếu nhìn thẳng vào mắt chị tôi có thể biến thành con chim
nhạn, bay lên trời và mãi mãi không trở về. Cũng vì chuyện chị nhảy sông không
chết, không ít lần tôi đã đánh nhau với chúng bạn, đơn giản vì chúng bảo tôi
cũng là con trời. Có lần thằng Tùng con nhà dì Nhỏ dìm tôi xuống nước để “thử
mạng” tôi, may thay lúc đó dì Nhỏ đi chợ về bên sông cầm roi đánh đuổi thằng
Tùng tôi mới sống. Đến giờ nghĩ lại tôi vẫn còn giận nó lắm, nhưng cũng nghĩ đó
chỉ là một trò nghịch dại của tuổi thơ. Còn chị Nhạn, thú thực có nhiều lúc tôi
tránh đối diện với ánh mắt của chị.
- Chị Nhạn, nếu em nhìn
thẳng vào mắt chị em sẽ thành con chim nhạn thật sao? – Tôi lạnh lùng hỏi chị.
Chị hướng về bên kia
sông, cố tránh: - Bân tin điều đó ư?
- Mấy đứa bạn em bảo
thế! Vậy là thiệt?
- Bân nghĩ đúng sẽ
đúng, Bân nghĩ không đúng sẽ không đúng. Mắt chị đẹp lắm nhưng hơi buồn đấy!
Bân có muốn nhìn không?
Tôi làm thinh sau tiếng
chào mời của chị, nhưng không ít lần tôi cảm thấy tò mò về cách chị tự hào về
đôi mắt đẹp của mình. Rồi một ngày, khi chị soi gương chải tóc, qua tấm gương
lớn của chiếc tủ dựng bên góc phòng, tôi đã lén nhìn vào mắt chị. Đôi mắt màu
đen nháy, long lanh và đặc biệt là mí mắt dài xoăn tuyệt đẹp, khác với những
đôi mắt sắc sảo của những cô gái trong làng. Cứ mỗi lần lén nhìn ánh mắt của
chị, tôi lại sờ soạng trên cơ thể của mình, mắt mình, miệng mình…, rồi thở phào
nhẹ nhõm rằng may mắn khi mọi thứ vẫn còn nguyên. Cũng vì những lần như thế tôi
không còn tin những chuyện bịa đặt trong làng về chị nữa. Còn chuyện chị tự tử
vì điên tình, điều đến cả tôi cũng không
thể phủ nhận, bởi chính tôi cũng đã chứng kiến nhiều lần chị nhảy sông cũng vì
lụy tình…
***
Thú thật, tôi với chị
không phải ruột rà cũng không có họ hàng gì sớt. Tôi không biết xưng hô với chị
như thế nào cho đặng, dù tôi với chị đều gọi ông bà già ở nhà là ba mẹ… Tôi gọi
là chị là chị đơn giản vì tôi kém tuổi chị. Nghe đâu chị được ông bà nội tôi
nuôi nấng từ nhỏ. Nội kể, nội nhặt được chị ở bên bờ sông quê trong một sớm hôm
nội đi vớt đóa lục bình. Nội bảo ngày xưa, thời bố mẹ tôi còn trai trẻ, cái
chuyện “ăn chung nằm chạ” rất thường tình. Người nào “đàn ông” một chút thì
dũng cảm nhận đứa con rơi của mình, người “yếu vía” thì làm lơ. Chị Nhạn là một
trong những đứa trẻ kém may mắn, nhưng cũng còn may hơn những đứa trẻ khác bị
bỏ rơi đến nỗi kiến đậu, thậm chí mất mạng vì bệnh tật. Nội tôi bảo thế, cũng
có thể đó là chuyện từ thời rất xưa hoặc là chuyện rất nay nội gộp lại. Khi
nhặt được chị, nội lấy luôn cái tên đóa lục bình đặt cho. Chị vốn là một cô bé
ngoan ngoãn, lễ phép cho đến khi chị tròn 18 người ta mập mờ gọi chị là “giá
hư” bởi chị lụy tình người con trai hơn chị chừng 5 tuổi làng bên. Chị yêu
người con trai đó điên cuồng, mù quáng – người ta bảo thế. Gia đình tôi không
can ngăn chị, nhưng nhà người chị yêu không chấp nhận chị.
Người đàn ông chị yêu
là con nhà gia giáo, khác với hoàn cảnh của gia đình tôi, nhất là khi chị -
người con gái được nội tôi nhặt bên bờ sông quê, tương lai của anh ấy rộng mở,
còn chị… Ba mẹ tôi thường than với tôi như thế, nhưng mỗi lần nhìn thấy chị qua
lại với anh họ chỉ biết cầu trời phù hộ chị được anh yêu thương thật lòng, lấy
đó mà chở che cho chị. Ngặt nổi, để cấm cản chị và anh qua lại, gia đình làng
bên cho anh nhập ngủ.
Doanh trại của anh công
tác ở trên thành phố, chị phải qua hai con sông quê, vượt thêm vài chục cây số
đường nữa mới tới. Số lần anh chị gặp nhau dần ít đi vì khoảng cách địa lý.
Những dòng thư với những dòng chữ ướt át, nào là "nhớ em da diết đến nao
lòng", "Hôm qua em có vui không?"… chị thường khoe với tôi cũng
dần ít lại. Người ta bảo anh đã sống luôn ở trên thành phố, có vợ và một cậu
con trai. Chị không tin điều đó. Chị hy vọng có thể gặp được anh, nhưng càng
chờ chị càng tuyệt vọng. - Bân! Nếu mai này em lớn, đừng bao giờ để một người
con gái phải khổ vì chờ đợi – Chị thường bảo tôi như thế, rồi chị cười. Tôi
không hiểu vì sao chị cười nhưng trông chị cười thật đẹp.
Chị đẹp, nét đẹp của
chị không gì sánh nổi. Có thể nó tươi như đóa lục bình chăng! Nhất là ngày chị
thành thiếu nữ, khối chàng trai quê điêu đứng vì sắc đẹp của chị. Nhưng chị
chẳng chấp nhận ai, chị chỉ yêu người đàn ông hơn chị 5 tuổi ấy. Rồi lụy tình,
không ít lần chị đã tìm về bến sông, tính chuyện quyên sinh… Nhưng dường như số
mạng của chị lớn, chị không chết. Có lẽ vì chị là con của trời chăng – trong
lòng tôi có đôi chút hoài nghi như thế.
***
Đêm hôm đó, cái hôm tôi
không thể nào quên trong đời. Khoảng chừng 9 giờ kém một chút, tôi thấy chị ra
vào cửa phòng vẻ nôn nao. Mọi hôm giờ đó, chị sẽ trùm chăn bấm bấm chiếc điện
thoại “cục gạch” của chị hoặc ôm cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà chị tâm đắc
“cày”, nhưng lần đó chị chỉ nhìn tôi, hệt như đang cố giục tôi đi ngủ sớm, tuy
nhiên cái đống bài tập trên bàn tôi vẫn chưa kịp vơi. Khi kim ngắn đồng hồ điểm
sang số 10, chị vội ghé sát vào tai tôi bảo:
- Bân! Em để cửa cho
chị nhé, chị đi đây, đừng nói gì với ba mẹ chị ra ngoài! Ngoan chút về chị cho
Bân sợi dây chuyền này, chịu không?
Chưa kịp phản ứng trước
lời chào mời, chị đưa tay khều sợi dây chuyền có tượng là một chiếc bình thủy
mạ vàng mà tôi thích đặt liền vào tay tôi. Lúc đó thú thực tôi chẳng ham thích
gì dù đó là món đồ tôi từng cố vòi cho bằng được. Tôi không còn nhỏ để bị chị
dụ cho quà nữa. Tôi đã hơn 15 tuổi, tuổi đủ để cảm nhận được trong lòng chị
đang nghĩ gì và tôi hiểu giá trị của sợi dây chuyền chị vẫn mang trên cổ. Tôi
tiến ra ban công nhìn chị nhẹ nhàng leo xuống. Lòng tôi chợt quặn thắt khi
chiếc áo chị vướng trên đống thép gai ba tôi gài quanh bờ tường. Chị liều mình
nhảy xuống nền đất một cái roẹt. Chiếc áo của chị rách ở bắp tay và ở khoảng
cách chừng chục mét, tôi thấy tay chị tươm máu.
Tôi ném vội chiếc áo
khoác xuống cho chị trong vô cảm rồi vội vàng đóng chặt cửa để tránh ba tôi ở
dưới nhà nghi hoặc. Đêm hôm ấy, tôi không tài nào làm thêm một bài tập nào dù
đó là những bài toán dễ như trở bàn tay. Tôi nằm xuống giường, lịm đi cho đến
khi nghe tiếng kêu của chú Hai:
- Ông Sáu ơi! Mau ra
sông vớt xác con Nhạn. Nó lại điên tình đấy!
Tôi vén màn, quờ vội
chiếc áo rồi chạy ào ra nhà. Một đàn Nhạn bay lên giữa hè, đen nghịt cả một
khoảng sông bên kia. Nội đứng bên bờ sông, khóc than:
Lục Bình con ơi! Lục
Bình con ơi!
Tết năm sau, không có
một chú chim nhạn nào bay trên trời báo xuân. Tôi đứng trên bờ ngó xuống sông
quê, những đóa lục bình nở đẹp hệt như đang nhìn tôi mỉm cười.
C.L (2/03/2015)

0 comments:
Post a Comment