PHẦN 1: BẠN SỢ ĐIỀU GÌ NHẤT?
(Ảnh minh họa, Internet)
Tôi có một người bạn gái, cô ấy sắp chuyển vào đây và hỏi tôi rằng "ở Sài Gòn cậu sợ điều gì nhất?". Trong lòng tôi khi ấy dấy lên rất nhiều nỗi sợ. Và tôi biết, cái tôi sợ nhất sẽ là nỗi sợ chung của không ít những người khác sợ...
- Bạn sợ điều gì nhất khi xa quê? - Tôi hỏi.- Sợ nhất là mỗi sáng, khi mở mắt ra, thấy trong ví không còn một đồng nào cả - một người đồng nghiệp thẳng thắn trả lời.
Tiền! Dường như đó là cái sợ đầu tiên của những người đã có cái đầu tiên nên có khi bước chân vào sống ở đất Sài Thành (Điều tôi muốn nói ở đây chính là công việc). Đúng! Bạn sẽ chẳng thể làm điều gì khác nếu không có đồng nào trong túi, và cuộc sống của bạn sẽ trông thật tẻ nhạt, đặc biệt là khi bạn đang sống ở Sài Gòn - mảnh đất mà bạn đến cũng phần lớn mục đích để kiếm tiền (?). Ở quê, khi đói bạn có thể đến nhà người thân "ăn ké" dăm ba hôm. Ở quê, bạn có thể mượn tiền, chạy vạy khắp nơi để lo những khi đau ốm... Ở quê, bạn có thể tìm đến bạn bè mua vui bằng những trò không tốn phí...Ở quê, bạn có thể có nhiều thứ khác khi không có tiền... Ở Sài Gòn, những ngày không còn tiền, bạn chỉ biết "chạy vạy"... Có khi bạn chạy rất xa nhưng vẫn "đói"...
- Bạn sợ nhất điều gì khi xa quê? - Tôi hỏi.- Sợ nhất là mỗi tối, khi đặt lưng xuống giường, căn bếp nhà bên xộc lên mùi khói cay khè và tiếng nổ đôm đốp của củi lửa, hoặc mùi thức ăn mang vị quê của nhà hàng xóm đồng hương đang hâm nóng...
Nỗi nhớ nhà! Bất kỳ ai xa quê cũng mang trong lòng. Ông bà cha mẹ, anh chị em, hàng xóm, bạn bè... tất cả những con người đã gắn bó với bạn bấy nhiêu năm, bạn đã phải "tạm" rời bỏ họ, và vì bất cứ lý do nào đó cũng là một sự hy sinh to lớn (Tôi nói đó là sự hy sinh e có phần thổi phồng, nhưng thực tế là vậy. Bạn có thể tự hào với bản thân mình vì điều đó). Nỗi nhớ nhà không phải là nỗi sợ, điều tôi muốn nói ở đây là những thứ gợi lên nỗi nhớ đó. Những thứ gợi cho bạn sự chất chứa, cả nỗi lòng, cả những sai lầm thời trẻ... tất cả tạo nên một thứ cảm giác nhớ nhung, luyến tiếc... và khi ở Sài Gòn, bạn tha hồ gặm nhấm những cảm xúc ấy, bởi những điều bạn nghe, những gì bạn cảm nhận từ những giác quan của mình đều mang những câu chuyện....
- Bạn sợ nhất điều gì khi xa quê? - Tôi hỏi.- Sợ nhất là mỗi ngày đi học/làm về, chợt thấy ốm yếu, đổ bệnh, không có ai ở bên săn sóc... Tự mình vo gạo nấu cháo, tự mình chườm khăn...
Bệnh tật, điều liên quan đến sức khỏe - một trong những thứ quý giá bản thân mỗi người luôn coi trọng. Thật đáng sợ khi nó gieo rắc trên cơ thể của những người đang sống một cuộc sống tha phương. Cơ thể đau nhức thì đau chỉ có 1 mà tâm can đau đớn tận 10... Sự cô đơn, trống trải và cảm giác thiếu thốn trăm bề... chỉ có những người từng kinh qua mới hiểu.
Tôi sợ nhất điều gì?
Tôi cũng là một người tha phương, và trong lòng tôi cũng mang nhiều nỗi sợ. Tôi sợ mỗi sáng trong ví không còn tiền và xung quanh tôi không còn bạn bè để vay mượn. Tôi sợ những hôm nhớ nhà nhưng lại không thể trở về. Tôi sợ những khi bệnh tật và cảm giác sẽ "ngã xuống" khi không có một ai bên mình... Và điều tôi sợ nhất bây giờ là tôi đang sợ những điều đó xảy đến một lần.
P/S: Trong cuộc đời, ai cũng có nỗi sợ của riêng mình. Dám nghĩ, dám làm, dám vượt qua... để khi thành công đến, bạn sẽ không phải núp lùm trước những nỗi sợ kia nữa...

0 comments:
Post a Comment