Trở về phòng trong trạng thái tứ chi như muốn rời khỏi tấm thân gầy, hắn mệt mỏi đánh bật cơ thể xuống tấm đệm dày. Bất giác cảm thấy căn phòng như đảo lộn. Một thứ mùi tanh quyện với vị chan chát mặn của biển vây lấy căn phòng, vây lấy hắn... Đôi mắt lờ đờ sau lớp nước mắt, đục dần. Hắn bị màn đêm nuốt chửng vào một màu đen đầy ma mị. Tiếng kêu cót két của chiếc xe đạp cà tàng, một mùi tanh quen thuộc sộc lên từ cơ thể của một người phụ nữ. Nàng lại đến! Đêm nay với chiếc váy màu hồng phấn hai dây trông nàng thật xinh. Nhưng Không... Chỉ là ảo ảnh... Mọi thứ đã là dĩ vãng rồi. Hắn khựng lại như cố không để vẻ ngây thơ ấy khiêu khích mình. Nhưng toàn thân rã rời... Cô gái càng tiến tới gần hơn. Hắn cảm giác bất lực... Bật ra những lời cầu xin yếu ớt... Phút chốc rồi lịm đi...
***
Đó là một đêm trăng đẹp. Hắn ngồi chờ nàng ở bãi cát ven biển. Nàng đến với chiếc xe đạp cũ kỹ, trên người nhễ nhại mồ hôi. Những con cá còn xót lại phía sau cái rổ, bốc mùi nồng nặc. Hẳn là nàng vừa đi làm về. Nàng ngồi xuống bên cạnh hắn. Hắn luồn tay lên kẽ tóc nàng rồi đặt xuống vai xích nàng lại gần. Hắn kể cho nàng nghe những câu chuyện về tuổi thơ của hắn mà hiếm khi kể cho nàng. Nàng cũng tò mò muốn biết quá khứ của người mình yêu. Nàng mới về làng chài này 2 năm và yêu hắn gần 1 năm.
Hắn bắt đầu câu chuyện bằng một giọng trầm: Anh nhớ nhất là những chiều học lớp 6. Cũng chiếc xe như em, mẹ đèo anh đến trường. Ngồi phía sau, cảm giác mùi mồ hôi hòa với mùi tanh của cá trên cơ thể mẹ anh lại thấy thương mẹ hơn. Những điểm mười là những gì anh có thể làm cho mẹ hạnh phúc... Mẹ thường xoa đầu bảo anh: "Con ngoan lắm cố gắng học giỏi nha con!"... Hằng ngày xe vẫn lăn bánh. Những câu chuyện mẹ kể về biển trên đường đi càng khiến anh thấy thích. Mẹ kể rằng biển cho cá cho tôm nhưng cũng lấy đi không ít. Những người đàn ông lên tàu đi biển bị bão cuốn trôi, những cô gái có chửa vì sợ ba mẹ, xóm làng mà trầm mình xuống biển. Em có tin không? Mẹ nói không ít người con gái đã bán mình cho biển đấy! Cũng vì thế mà mỗi lần cùng lũ bạn đi tắm biển anh lại sợ và không dám ra chỗ sâu. Có thể mẹ kể để hù bọn nhóc chúng anh vì suốt ngày mãi phơi minh dưới biển, sợ bị bệnh. Nhưng anh vẫn sợ những chuyện mẹ kể cảm giác như sợ khi đọc một chuyện ma... Bây giờ cảm giác đó vẫn ám ảnh anh mỗi khi tắm biển- Hắn hạ giọng trầm hơn.
- Ôi anh nhát gan quá. Em thì không tin việc đó có thật- chuyện những người con gái bán mình cho biển ấy. Nàng nói với hắn như thế... Rồi ngã vào lòng hắn. Trăng sáng vằng vặc. Biển không ồn ào nữa. Hắn và nàng đã đến với nhau... Trao cho nhau tất cả...
Mấy ngày sau hắn ta lên thành phố tiếp tục việc học. Gần 2 tháng nữa hắn nghe tin từ ba Nhạn: "Con Nhạn có thai rồi, với mày đó thằng khốn. Hắn sựng người. Gia đình hắn cho hắn cưới nhưng bên Nhạn lại phản đối và bảo nàng phá thai. Hắn thì đứng như trời trồng với bao nhiêu dự định tương lai dần sụp đổ. Không thể bỏ học, không thể bám mình ở đất chài nghèo ấy. Hắn rối bời còn gia đình hai bên mất hòa khí, xóm làng xì xào nhỏ to. Nhạn bỏ nhà đi. Mấy hôm sau người ta thấy xác một cô gái trôi vào bờ. Hắn đau khổ, trốn đi biệt tích... Đó là năm hắn 20 tuổi.
Hắn đã từng thèm khát được về với mẹ hắn, với gia đình và làng chài bé nhỏ của hắn! Đã gần hai năm rồi còn gì, mọi người sẽ tha thứ thôi. Hắn quyết định ngày kia sẽ về... Hắn ghé siêu thị khi trời chập choạng tối, mua cho mẹ ít sữa, cho ba mấy chai dầu gió và lũ nhóc dăm ba quyển sách, quyển truyện... Tất cả xong xuôi. Hắn bước khoan thai ra đường. Kẹt xe, người đông nghẹt, thấp thoáng thấy bóng hình của một người quen. Người con gái với mái tóc mây, dài và được buộc gọn gàng lướt ngang qua hắn. Một mùi mùi tanh hòa với vị mặn chát của biển quen thuộc khiến hắn giật mình. Phút chốc người hắn bị bắn tung lên rồi chỉ còn lại một màu tối xẩm.
Sáng hôm sau đó, hắn choàng tỉnh dậy. Hắn nằm trên giường, tay đang được chuyền nước biển. Hắn cảm thấy sợ vị măn của biển. Như bị ám ảnh nặng nề, hắn rút mũi kim ra khỏi tay, thờ ơ nhìn ra cửa sổ. Hắn đã không thể quên quãng thời gian trước đây... Cuối cùng chỉ có sự đau khổ dằn vặt trong tâm can hắn mỗi đêm. Không ai bắt hắn phải khóc, phải đau khổ. Chính hắn đã giam hãm đời mình bằng nổi ám ảnh của một lần lầm lỡ. Trong suốt thời gian đó, hắn đổ hơn nữa tháng lương của mình vào rượu. Hắn uống rượu, uống say rồi tắm bằng rượu như muốn gột sạch cái mùi tanh vây quanh hắn. Từ ngày có rượu trông hắn già đi khi ở tuổi 22...
Mười năm sau, hắn vẫn đang ở trong căn phòng nhỏ- nơi xa làng chài ấy. Không gần biển nhưng mùi tanh và vị mặn của biển vẫn vây lấy hắn mỗi đêm...
C.L 2012

0 comments:
Post a Comment