- Lầm ơi. Mạ mi mới sinh đó, là một thằng cu đỏ hỏn. Mau về hốt than, cha mi gọi nãy giờ kìa.

Nằm cạnh mạ Lầm là thằng em vừa sinh ra mắt còn chưa mở, cha Lầm đang nâng niu nó với ánh mắt buồn thiu, thi thoảng miệng ông bập bẹ: “lại thêm một thằng rồi. Thằng cu Thừa”…

***

Ánh nắng mai buông dần xuống cửa sổ, vạt chiếu trải dài từ đầu khe cửa đến cuối bức tường hằn lên chỗ ngủ của 5 đứa em. Lầm vừa xếp chăn vừa đưa ánh mắt nhìn xa xăm, lòng tự hỏi: Bao giờ mình mới đến được đó? Bất giác Lầm quay đầu, trong tích tắc Lầm bị khống chế. Cô chẳng thấy gì, miệng cô cũng chẳng thốt nên được, nó chỉ ậm ừ dăm ba câu khiến đối phương khó hiểu. Trong hình dung, Lầm chỉ thấy bóng loáng hình ảnh của một gã đàn ông với khuôn mặt chữ điền và sặc mùi tanh tưởi của cá tôm đang ngấu nghiến từng mảng thịt trên cơ thể cô, bất chấp cả ánh mắt cầu xin yếu ớt của cô sau bức màn mỏng…

Cha Lầm ra khơi, mạ Lầm bồng thằng Thừa xuống trạm xá, mấy đứa em Lầm đứa đến trường lớp, đứa đánh đu với mấy đứa bạn ở phía kia bãi bồi, chỉ có Lầm ở nhà lo cơm nước. Lầm năm nay đã 19 tuổi. Mười chín tuổi với Lầm chẳng có khát khao, chẳng có ước mơ khi cuộc sống vây bũa Lầm bằng đàn em nheo nhóc. Ồ mà nếu có đó cũng chỉ là mơ ước xa vời cô gửi cho thế giới phía bên kia con sóng lớn. Chẳng hiểu sao Lầm muốn đến được nơi ấy, nhưng chẳng bao giờ Lầm dám nghĩ tới, vì chẳng có lý do gì để Lầm được đặt chân đến đó…

Lầm thích nhìn qua song cửa, thích đón cái ánh nắng ban mai dẫu chát chúa của ngày hè. Cô thấy rạo rực hy vọng và tin yêu mỗi lần thấy cảnh tôm cá đầy ghe, thấy mấy O mấy Mệ quảng những quang gánh nặng trĩu bước nặng bước nhẹ cho kịp chợ chiều … Lầm nhìn không chán khung cảnh ấy, dẫu nó diễn ra liên tục hằng giờ và mọi ngày, đơn giản vì Lầm thích. Lần này lại khác, Lầm vẫn nhìn ra khung cửa sổ và với những khung cảnh thường ngày, nhưng cô chẳng thấy vui vẻ, ngược lại cô khóc. Không! Nói đúng hơn là cô hận. Cô dùng tay bóc tróc hết cả lớp sơn cô cần mẫn sơn trên song cửa ngày hôm qua, những vệt sơn bám đầy những vệt ô uế… Cô hận. Cô hận vì sao sinh ra cô với hoàn cảnh thế này và vì sao cha mẹ cô đặt cô tên Lầm…

***

Tháng 11, năm 1990

Bức hình nhàu nát đề tên tháng năm Lầm ra đời. Người đàn ông bế Lầm với nét mặt không mấy vui. Người phụ nữ nằm bệt với khuôn mặt rám nắng và màu than hồng trong chiếc thau nhôm hắt vào mặt càng đỏ chát. Đó là bức hình duy nhất Lầm đang giữ và cũng là khoảnh khắc duy nhất ghi lại cảnh cô chụp chung với cha mẹ mình. Tất nhiên, không phải Lầm không thích chụp hình, đơn giản vì những bức hình Lầm chụp liền sau đó càng ngày càng không hoàn thiện. Với Lầm là thế!

Tháng 7 năm 1995

- Lầm ơi! Mạ mi sinh rồi. Là một thằng cu. Coi mặt cha mi tề! Mừng quýnh.

Nghe tiếng dì Minh kêu, Lầm chạy vội về nhà, núp ngoài tấm màn giăng kín thành căn phòng cho mạ Lầm đẻ, đoạn Lầm ngó vào. Thằng cu vừa mới sinh còn đỏ hỏn, mắt còn chưa mở nằm gọn trong hai bàn tay của cha Lầm. Lần này Lầm thấy nét mặt ông vui hơn hẳn, vui như vớ được vàng. Ông luôn mồm gọi đứa nhỏ trên tay mình là thằng cu Đỏ, thằng cu Đỏ của cha.

- Con Lầm, lấy cho bố thau nước, pha chút nước sôi cho ấm để bố lau mặt cho thằng Đỏ nào – cha Lầm gọi Lầm bưng thau nước ở ngoài trời vào. Thau nước to hơn cả cơ thể nhỏ bé của Lầm khi cô bé mới lên 5. Nhưng chẳng dám trái lời cha, Lầm bưng vội thau nước vào nhà, đặt lẹ xuống rồi chạy vụt ra khoảng sân trống chơi với chúng bạn.

Nắng tháng 7 năm ấy như muốn thiêu chết cỏ cây. Lầm bệnh, em Lầm bệnh, mẹ Lầm bệnh, riêng cha Lầm khỏe. Người đàn ông trụ cột trong gia đình cường tráng một tay ẵm em Lầm, dìu mẹ Lầm đang xuống trạm xá, bỏ mặc Lầm lủi thủi níu áo mẹ bước lảo đảo theo sau. Năm ấy thôn Lầm dịch bệnh, người người bệnh, nhà nhà bệnh. Từng gia đình lũ lượt kéo nhau đến chật ních trạm xá xin thuốc, tiêm phòng. Cũng qua cơn bạo bệnh ấy, Lầm cảm nhận một con người khác trong mình rất sớm…

Xuân 1997

Mạ Lầm đi đứng khó khăn, tay chân bắt đầu luýnh quýnh. Qua mùa Xuân này mạ Lầm sẽ sinh, Lầm nghe phong phanh dì Minh nói thế. Quả nhiên, tiếng mẹ Lầm hét vang trời khi dì Minh đỡ đẻ. Mấy con chim én bay trên nóc nhà loạn xạ, mất hướng. Lầm vén màn ngó nghiêng, lần này Lầm sẽ có thêm một đứa em trai. Nhưng ngặt một nỗi, bố Lầm đặt cho nó là Yến.

Thằng Yến giống thằng Đỏ ở làn da hơi đỏ nhưng chỉ khi chúng mới sinh ra. Lớn lên tuyệt nhiên chúng đen đều nhau. Lầm thắc mắc đôi chút, toan hỏi dì Minh nhưng công việc bận rộn ở nhà khiến Lầm quên nhanh chóng…

Lầm rửa sạch cá. Từng con cá sạch ươm qua đôi tay nhỏ bé của Lầm. Lầm bưng cá ra phơi giữa sân nhà cha Lầm đã trải sẵn mấy tấm chiếu cũ. Cá khô, Lầm bưng vào, tách xương cá thành thạo. Từng nắm cá khô sạch ươm được mẹ Lầm cho vào bọc ni lông trắng, buộc chặt bằng dây thun. Lầm theo chân mẹ xuống chợ, kiếm một góc nhỏ, mẹ lầm rao: “Ai mua cá khô không? Cá khô ai mua không”. Lầm ngồi cạnh bên, miệng ú ớ như van nài…

Tháng chạp, năm 1999

Tiếng rao của mẹ con Lầm kéo dài đến tận đầu đông, cho đến khi mạ Lầm lần nữa nằm trên chiếc giường đẻ cha Lầm mới sửa, khi con cá ngoài biển cũng bỏ thôn làng Lầm đi… Cha Lầm ở nhà coi chừng mẹ Lầm sợ bà đẻ gấp, còn mẹ Lầm thì coi chừng Lầm trông 2 thằng em… Thau than, nồi nước, tiếng khóc the thé của thằng cu ra đời. Cha Lầm nét mặt không còn vui, ông chẹp miệng: “Đông của cha đã đến rồi ư!?”…

Mùa đông ở quê Lầm rõ lạnh! Cả nhà Lầm quây quần bên thau than còn thừa khi mạ Lầm sinh xong. Chỗ ngồi càng ngày càng chật đi. Lầm đếm: 1, 2, 3, 4, 5, 6. Nếu tính luôn cả cha và mạ thì đúng 6 người. Mùa đông năm sau, vẫn thau than đỏ hồng ấy, cha Lầm dẫn mạ Lâm lên giường nghỉ mệt, lần này Lầm lẩm bẩm: 1,2,3,4,5. Ơ! 5… Thế là thằng cu 5 ra đời cách đó đúng 1 năm.

Lần này cha Lầm không vui, ngược lại ông quạu. Nét mặt ông xệ xuống như con bẹc giê Lầm thường chơi ở nhà ông Tư. Mẹ Lầm vẫn mang nét sầu não từ ngày biết tin mình mang cái thai thứ 5 cho đến ngày bà đẻ. Còn Lầm, cô mãi miết chơi với mấy đứa em ngoài bậu cửa. Lần này Lầm lấy chiếc thước dài tầm 20cm ra đo: Thằng Đỏ 98cm, thằng Yến 80cm, thằng Đông 88cm… Lầm xoa đầu thằng Yến, thấy thương. Dù làm anh nhưng nó nhỏ con hơn thằng Đông nhiều, có lẽ do nó biếng ăn chăng! Lầm nghĩ vậy nên trong các bữa ăn hằng ngày, cô luôn ưu ái cho thằng Yến thêm miếng thịt, miếng cơm. Sau khi lấy số đo của mấy đứa em, Lầm đến cạnh giường, duỗi thẳng chân thằng của thằng cu Út, đo: 55cm.

Vạch cửa đầu nhà cứ thế mỗi ngày theo chị em lớn dần lên. Những vệt cũ xóa đi, thay thế bằng những vệt mới. Trong gian nhà trống trải luôn vang giòn tiếng em út của Lầm, riêng Lầm câm bặt…

Tháng giêng, năm 2008

Tóc Lầm đã dài, mắt Lầm cũng bắt đầu thấm mệt. Nhưng Lầm không bao giờ than. Cô vẫn chơi đùa với những đứa em ở bậu cửa, trước sân nhà. Lầm có 4 đứa em rồi, chắc mạ Lầm không sinh thêm nữa. Đã đặt vòng rồi sinh sao được. Lầm nghĩ thế! Nhưng hôm ấy, trước cổng nhà, Lầm nghe mồn một tiếng than của cha Lầm:

- Mẹ kiếp. Nếu không phải là con gái chắc thành ngũ quỷ quá.

Lầm không được ăn học nhiều, nhưng biết ngũ là 5 còn quỷ là quỷ xứ. Lầm hiểu cha mình đang nhắc đến cái thai “còn xót” lại trong bụng mạ Lầm khi bà ấy uể oải bước theo sau. Tháng 10 năm đó, Lầm lại nghe tiếng kêu hốt than của dì Minh, tiếng chửi thầm của cha Lầm bên cạnh giường mẹ Lầm đẻ. Vậy là Lầm có thêm đứa em nữa. Đứa em cha Lầm gọi là thằng cu Thừa.

***

Lầm đứng bên cửa sổ như mọi ngày. Cửa sổ Lầm đứng bao giờ cũng sạch ươm. Hễ thằng em nào nhổ nước bọt, trét  mũi ở đó là i sì bị Lầm cho cái tát vào mông. Cha mẹ Lầm cũng không ngoại lệ. Nhưng tất nhiên Lầm không thể đánh họ. Nếu Lầm thấy góc cửa sổ của mình đầy tàn thuốc của cha Lầm hoặc những cuộn chỉ mạ Lầm treo là Lầm quạu, Lâm dỗi. Lầm mang hộp sơn còn xót lại chút ít Lầm nhặt được của đám thợ mã bên cạnh nhà, vừa trét sơn vào song cửa, vừa nhìn mơ hồ với ánh mắt xa xăm. Lầm sướng điên…

Lầm sướng vì song cửa sổ mới của mình một lẽ, một lẽ vì khi ra bãi tha ma phía sau nhà, Lầm được mấy anh thợ mã buông lời khen xinh. Lần đầu tiên Lầm được khen xinh. Có lẽ đêm ấy Lầm sẽ thức ngủ vì nghĩ đến nó.

Đúng thật, đêm đó Lầm thức gần như nguyên đêm và ánh nắng mai buông dần xuống cửa sổ, Lầm thức dậy mơ hồ. Rồi Lầm khóc mơ hồ, suy nghĩ mơ hồ sau khi Lầm nhận được mùi tanh tưởi của gã đàn ông có gương mặt chữ điền đang ngấu nghiến trên thân thể mơn mởn tuổi xuân của mình.

Mẹ Lầm gánh một gánh cá đầy do cha Lầm đi đáng cá vào, đi ngang cửa sổ thấy Lầm vừa khóc vừa bóc tróc hết lớp sơn hôm qua tới giờ Lầm vẫn bảo vệ khỏi sự phá bỉnh của đàn em. Nghĩ Lầm có chuyện buồn, mẹ Lầm không gọi cô giúp như mọi lần nữa. Lầm cũng lặng lẽ ngồi trong phòng hồi lâu, rồi cô lịm đi hồi nào không hay.

- Lầm ơi! Giờ này mày vẫn ngủ được hả? Ra phụ giúp mạ mi coi – Tiếng cha Lầm đánh thức Lầm dậy, lủi thủi Lầm ra phụ mẹ Lầm.

Dạo này Lầm không nói chuyện, không phải vì cô câm. Tất nhiên Lầm có thể giao lưu bằng cử chỉ. Với cha và mẹ Lầm, chỉ cần 1 tiếng ú ớ hay ánh mắt của Lầm họ cũng hiểu cô muốn gì. Nhưng lần này lại khác, dù Lầm nhìn họ với anh mắt cầu xin nhưng họ vẫn không đoái hoài đến. Có lẽ do năm nay làm ăn thất bát, nhà đông con, họ chẳng còn tâm trí nào để ý nhiều đến Lầm.

Tóc của Lầm đã dài thêm một chút, mắt Lầm càng buồn. Lầm men theo con sóng, bước từng bước đi lúng nhúng cát nặng nhọc. Ánh dương trước mặt Lầm mỗi lúc mỗi xa, mỗi lúc mỗi rộng, Lầm chẳng thể nào hướng tới. Lầm chững lại, cô hướng mắt ra biển, hướng hướng đi ra biển. Lầm chậm rãi bước. Những lụi sóng vồ vập đập vào mặt Lầm đôm đốp, cơ thể Lầm mỗi lúc mỗi sâu. Thế là sắp rồi, sắp đến rồi, chỉ một vài bước nữa thôi là Lầm có thể đến được nơi đó khi qua thế giới bên kia…



Lầm tỉnh dậy, chỉ có mùi biển, mùi mặn mặn trên đầu môi của Lầm. Trước mắt Lầm là hình ảnh của một người đàn ông quen thuộc – người đàn ông có khuôn mặt chữ điền đang chồm chồm cạnh mặt Lầm. Lầm dang tay tạt một bạt tai vào gã, miệng Lầm ú ớ sợ hãi. Khi ánh mắt của Lầm hoàn toàn tỉnh táo, cô mới ngỡ ngàng khi quanh mình rất nhiều người đang xì xào nhỏ to. Lầm phát hiện ra mình đang trong tay của anh phó công an xã tên Triền. Cô úp mặt vào mẹ mình cạnh bên. Mẹ Lầm dìu Lầm về nhà yếu ớt. Nắng chiều ở vùng quê gay gắt, đốt chát cả cổ họng của những người đàn bà đang khản cổ cãi nhau về hành động của Lầm ở phía sau. Chẳng may may, Lầm thấy trống trải…

Lầm khóc như mưa. Mấy đứa em thấy chị mình khóc, đứa nhỏ cho kẹo dỗ, đứa lớn viết giấy khuyên ném sang cho Lầm đọc. Lầm càng khóc lớn hơn. Lầm thấy nỗi hậm hực trong lòng mỗi lần nghe tiếng người làng đang kháo nhau ngoài ngõ và càng nghe, Lầm càng muốn chết:

- Con Lầm bị cưỡng. Nó bị cưỡng đấy!

- Ui trời ơi! Hèn gì nó trầm mình xuống biển.

- Tội nghiệp con bé. Đã câm mà còn…

Nhưng trong lòng Lầm không cam. Cô vẫn có ước mơ chưa thực hiện được… Ngày tháng ấy, cô suy nghĩ vẫn vơ và cũng trong tháng ấy, cô theo mẹ đến bệnh viện. Sau vài tiếng đồng hồ đau đớn, cô thấy đau rát ở hai vùng háng. Cô hận mình đã giết chết một sinh linh…

***

Thằng cu Thừa tròn một tuổi. Kể từ sau khi mạ Lầm sinh đứa thứ 3 chẳng có còn khái niệm thôi nôi trong gia đình Lầm nữa. Lầm ngồi cạnh góc cửa sổ, tay đan nốt chiếc mũ len cho thằng Thừa gọi là quà mừng tuổi. Bao giờ cũng thế, Lầm tự hận mình vì sao không lo đủ cho 4 đứa em. Lầm lo khi đan xong chiếc mũ cho thằng Thừa, thằng Út sẽ khóc đòi, cả thằng cu Yến, thằng cu Đỏ nữa…

Đêm hôm ấy, tiết trời đang chuyển sang cuối thu, bên cạnh cửa sổ căn nhà, Lầm chăm chút đan từng đường kim mũi chỉ. Lầm nghe tiếng gọi nho nhỏ – tiếng của một người đàn ông đang gọi Lầm. Đa bao lầnn Lầm tự hỏi mình có nghe nhầm không? Rồi Lầm nghiêng người nhìn ra khung cửa sổ,cô thấy anh phó công an xã đang đứng đó, nhún chân đưa cho Lầm một mảnh giấy: Hẹn Lầm ở tối mai ở quán chè cô Mai.

Trong lòng Lầm rạo rực khôn tả. Lầm được yêu sao? Một người như Lầm cũng có người để mắt đến rồi sao!? Người đó lại là anh phó công an xã đẹp trai và hiền lành. Lầm như không tin vào mắt mình và cũng chẳng biết nên đó hay không nữa. Đêm ấy, Lầm lục lọi khắp chiếc tủ áo quần của mình một bộ cánh ưng ý nhất. Tất nhiên cha mẹ Lầm cũng biết, có điều lần nữa họ lơ. Ừ thì con gái mình biết yêu… cứ để cho nó biết mùi yêu.

- Lầm có biết anh thương Lầm không? Anh thương Lầm khi thấy Lầm trầm mình ngoài biển dạo trước. Nếu anh không nhanh chân chắc anh không còn cơ hội để gặp Lầm nữa. Anh xin lỗi vì lỡ chạm vào môi Lầm. Nếu anh không làm vậy Lầm sẽ không thở được. Anh biết chuyện của Lầm rồi, nhưng kệ người ta nói gì, anh vẫn thương Lầm. Và… và…

Giọng nói của Triền đứt quảng. Lầm nghe được trong thanh âm của nó có điều gì tội lỗi. Nhưng dường như cái hạnh phúc khi được yêu thương khiến Lầm cồn cào gan ruột, khiến Lầm không còn suy nghĩ một cách sâu sắc như trước đây nữa. Lầm đưa tay, đoạn ra dấu, nhưng trái tim của Lầm đập mạnh và nước mắt của cô chực trào. Lầm lấy tay, nhúng ít nước rồi viết lên bàn 3 chữ: EM XIN LỖI!…


Mới đó đã thấm thoát 6 tháng trôi qua. Sáu tháng với Lầm đầy ám ảnh. Sáu tháng Lầm có thể cảm nhận được có một ánh mắt đang theo dõi mình. Có một ánh mắt chực chờ khi Lầm ngã sẽ sẵn sàng nâng đỡ cô lên… Tuy nhiên, ẩn sau ánh mắt ấy, Lầm vẫn thấp thoáng thấy hình ảnh của một gã đàn ông với gương mặt chữ điền và ánh mắt táo tợn đang nhìn Lầm. Đến mãi sau này Lầm mới biết…

Lầm theo anh cán bộ lên xe hoa cách đó chừng 1 năm. Cuộc sống của Lầm gần như sang trang mới. Lầm có thể yêu, có thể có một gia đình hạnh phúc. Rồi Lầm sẽ sinh con. Cô sẽ chọn cho con mình những cái tên thật hay chứ không giống như tên của cô. Nhưng, có những lúc, Lầm vẫn bị gương mặt chữ điền ấy ám ảnh. Rất gần, chỉ vài bước thôi, Lầm có thể cảm thấy được…

- Chào mấy đứa! Ui chao! Thằng Triền của chú giỏi quá bây, cưới được vợ rồi. Cô bé nhà ai mà xinh thế!

Tiếng chào thân mình hay cố tỏ ra thân mật của người chú ruột của Triền, người chú mà Lầm ít khi nghe kể đến. Tuy nhiên, khi Lầm ngẩng đầu lên nhìn, khuôn mặt chữ điền của người đàn ông kia khiến Lầm giật mình. Triền nắm chặt tay Lầm như cố tỏ ra để bảo vệ. Lạnh lùng, Triền ghé sát tai người chú bảo:

- Chú còn đến đây làm gì? Không phải chú dọn hẳn ở trên tỉnh rồi sao?

- Bình tĩnh nào thằng cháu. Chú nghe mày cưới vợ, về không kịp dự lễ cưới nên nhân dịp rảnh ghé thăm mày chơi. Coi bộ mày vẫn sống tốt. Cưới được cả con bé câm cơ mà. Nhưng tiếc là…

Triền nóng gan ruột toan đánh cả chú ruột của mình vì lời lẽ xúc phạm. Nhưng chưa đầy mấy giây sau, gã đàn ông với gương mặt chữ điền đã khuất bóng, để lại tiếng cười khanh khách, đầy mỉa mai.

Lầm cảm thấy mơ hồ, cảm thấy tồi tệ, cảm thấy ám muội bởi hơi thở từ người chú của Triền khi ông ghé sát cô. Cái hơi thở Lầm nghe rất quen, rất tởm, rất dị… Nhưng bên cạnh Lầm, Triền đang ôm trọn cô, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt cô, lên môi trán cô nói những lời đứt quãng: Không sao đâu! Lầm! Anh xin lỗi! Đừng sợ! Đã có anh ở bên…

Lầm có thể cảm nhận được hơi ấm thực sự từ Triền. Lầm có thể cảm nhận được mình đã đặt chân đến nơi mình đã từng ao ước – nơi cô luôn đặt câu hỏi: Bao giờ mình mới đến được đó? Và giờ đây, cô đã có câu trả lời cho đời mình: Là bến đỗ của hạnh phúc – nơi cô quên đi tất cả mọi bất hạnh trong cuộc đời mình. Cả nỗi ám ảnh trong cuộc đời cô, bởi gương mặt chữ điền của một gã đàn ông không rõ nét… Lầm buông…

CL. 30/09/2014

Bàn thờ nhà chị đầy hoa trắng, trắng toát cả một đời chị!


- Gôn ơi...! Tuyết ơi...!

Tiếng gọi con của bà mẹ đơn thân ở bãi đất trống phía bên kia đồi cát hoang mỗi chiều cất lên thống thiết. Chị tên Lài, tên của một loài hoa trắng, ngát hương. Chị có hai con. Những đứa con không có cha và mang họ mẹ. Mỗi lần gặp mẹ con chị ở đường, người dân lại chào họ bằng những câu đầy mai mỉa như: Ba mẹ con nhà hoa đi đâu đó? Hay "Hoa đến kì nở chưa?"... Nhưng rồi những lời ấy không còn được nghe nữa khi gia đình chị chỉ còn lại mỗi mình chị.



Nhà tôi nằm đối diện nhà chị qua một con đường chừng chục mét. Chị là giáo viên dạy văn từ thành phố chuyển về. Chị mới 25 tuổi. Chị xuất thân từ trại mồ côi. Ngày chị về quê, ai cũng đều khen chị xinh đẹp giỏi giang, làn da của chị khiến khối cô gái làng chài ao ước. Chị mua được miếng đất, cất một căn nhà nhỏ, phía sau nhà là đồi cát trắng. Chị cũng là một nhà thơ không chuyên. Tôi đã từng được đọc thơ của chị viết. Mỗi câu mỗi chữ trong thơ chị đầy thống thiết, bi ai, đau khổ đến cùng cực. Chị sinh được hai đứa con. Từ ngày sinh đứa đầu tiên, người ta đã gọi chị là "gái hư" và mập mờ, đoán già đoán non về cha của những đứa bé, này là con ông X, con thằng T... Có lần tôi cũng nghe không ít lời xì xào về tôi. Họ gọi tôi là "ông bố trẻ" bởi sự thân mật của tôi với mấy đứa trẻ. Đứa nhỏ 4 tuổi tên Ti Gôn. Thằng bé kháu khỉnh, hồng hào và cực thông minh. Cứ mỗi chiều đi học về nó lại cất tiếng gọi tôi: "Chú Quy ơi, làm ngựa chở con đi chơi", hay "Chú Quy ơi con đếm được từ 1 đến 100 rồi nè"... Ngày nó mất, khuôn mặt nó tươi lắm, hệt như những nhánh hoa vừa hái trên cành. Ai ngờ đâu, mới có tí tuổi đầu nó đã vĩnh viễn rời xa tất cả. Cả chị gái của nó- Tuyết Nhung, cô bé thánh thiện, dễ thương cũng theo em trai nó, vùi tất cả đời mình vào đám cát lún ở phía xa sau ngọn đồi.

Tôi với chị Lài thân thiết lắm. Chị tâm sự rất nhiều chuyện, về những tháng ngày chị sống trong trại trẻ mồ côi cho đến khi chị học đại học. Những cái chạm tay, sờ soạng của gã bảo vệ dâm loàn hay chuyện của những đứa trẻ bị xa lánh đến tự kỉ,... chị đều kể cho tôi nghe. Nhưng có một chuyện sau này tôi mới dám hỏi- chuyện về cha của hai đứa bé. Chị chỉ cười chua chát trả lời tôi: "Sau những ái ân, những môi hôn mặn nồng chỉ còn lại là sự thờ ơ. Chị là gì của người ta chứ. Hóa cũng chỉ là một hạt cát trong vô vàn cát". Chị nói như vậy rồi hướng mắt ra bãi cát sau nhà mơ mộng mặc cho tôi ngẩn người bởi những lời khó hiểu. Những đứa trẻ chạy đùa quanh nhà cười cười nói nói. Chẳng bao giờ chúng hỏi mẹ chuyện mình không có cha. Chúng sợ mẹ chúng buồn. Vì mỗi lần chúng hỏi, vẫn là một câu trả lời: chị khóc.

Lần này tôi không dám hỏi chị nữa, tôi sợ chị lại khóc. Hai chiếc di ảnh, hai khuôn mặt thiên thần đang nằm trên chiếc bàn thờ nhỏ đang nhìn chị mỉm cười. Tôi thấy chị ngồi trước bàn thờ khá lâu. Những hạt cát khô theo gió bay lập phập trên mái tôn nhà chị dần dày lên những lớp. Tôi leo lên mái nhà, giúp chị gạt đi những lớp cát khi ánh chiều buông.

***

Đồi cát trắng mơn mởn, trải dài dăm cây số. Cứ độ chiều về gió thổi bay những lớp cát khô trên mặt, úp trắng cả khoảng sân của những căn nhà nhỏ phía dưới chân đồi. Hôm ấy là một chiều đầu thu, chị Lài lên trường họp để chuẩn bị kế hoạch cho năm học mới. -Tuyết. Con nhớ chăm em cẩn thận nhé. Mẹ đi tí rồi về. Chị vừa đi vừa nói với lại: Đừng chạy ra phía sau đồi cát nhé mấy đứa!

Hai đứa trẻ dạ dạ vâng vâng. Chúng rủ nhau chơi thả diều. Dây diều đứt, Ti Gôn đuổi theo chiếc diều đang rơi, cô bé Nhung Tuyết cũng chạy theo em tìm diều. Chiếc diều lăn lóc trên những đụn cát, chúng đuổi theo với những tiếng cười giòn tan. Nhưng rồi chỉ còn nghe tiếng gió và tiếng của những hạt cát bay khô khốc.

Những đứa trẻ ngây thơ của chị đã vùi đời mình vào đồi cát lún. 

- Gôn ơi, Tuyết ơi!

Chị Lài thiếp đi trong tiếng gọi tìm con. Có người bảo chúng đã bị cát vùi. Chị không tin. Chị cho rằng đó là điều vớ vẩn. Chị khóc, chị đợi. Một ngày, hai ngày rồi ba ngày không thấy con mình về nữa chị phải chấp nhận sự thật là con mình đã chết. Đám tang của con chị không có xác, tiếng khóc của chị đầy ai oán. Có ai trong đám trai làng đang đứng trước kia là cha của những đứa bé. Hãy dũng cảm để đứng lên gánh chút trách nhiệm của đời mình. Tôi thầm nghĩ, nhưng rồi vô vọng. Những chiếc đầu cúi tỏ vẻ tiếc thương, một gã trai quay lưng đi đánh rơi những giọt nước mắt chát chua trong chiều vàng vọt.



***

Nắng làm những lớp cát mỏng óng ánh trên mái nhà chị. Vậy là sắp đến tết. Tôi thấy chị lầm lủi trong nhà, bên chiếc bàn thờ với hai di ảnh, chị lại khóc. Chị thu mình bên một góc phòng nhỏ, chị uống cạn những cốc bia. Chị khóc. Chị khóc đến lạc giọng. Tôi đến cạnh chị, chị ôm cứng tôi tiếp tục nói những lời khó hiểu: - Đừng bỏ rơi thằng bé, nó lạnh và cô đơn lắm. Quy! Quy! Sắp đến tết rồi. Đã là cái tết thứ 4 rồi phải không Quy! Sau ái ân mặn nồng là sự thờ ơ sao Quy! Tôi dìu chị lên giường rồi trở về nhà chuẩn bị đồ cúng tết với những mớ bòng bong trong lòng.

Câu chuyện của bốn năm về trước vẫn là một dấu chấm hỏi lớn trong lòng tôi. Đó chính là cái đêm chị cùng bạn bè chị tổ chức tiệc tất niên. Tôi cũng góp mặt. Lúc đó tôi tròn 18 và cũng vừa từ thành phố trở về sau học kỳ đầu tiên của lớp Đại học. Đêm đó là đêm của những men say. Đêm của những tiếng cười. Tôi thấy chị vui lắm. Chị cười cười nói nói luyên thuyên. Chị mang cô bé Nhung Tuyết còn bồng trên tay sang nhà tôi gửi. Rồi chẳng ai biết sau đêm đó xảy ra điều gì. Chỉ biết rằng sáng mai tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm giữa nền nhà chị với chiếc áo khoác làm chăn. Xung quanh đó là những người bạn của chị, con gái con trai có đủ. Cả chị cũng nằm đó, lộ những mớ thịt gợi tình lạ lùng. Làn da của chị vẫn trắng mịn như ngày mới từ thành phố về. Nó thách thức cả gió biển ran rát, cả cái nắng chát chúa của đồi cát phía sau nhà. Tôi đến kéo chăn đắp cho chị rồi trở về nhà. Tháng 9 âm lịch sang năm là lúc thằng nhỏ ra đời trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Năm đó dàn ti-gôn sau nhà chị nở rộ.

***

Những lời chào năm mới vang lên rộn rã ngoài đường làng, tôi cựa quậy mình cố ngủ thêm tí nữa. Tôi thoáng nghe thấy tiếng gọi của thằng Gôn: "Chú Quy ơi! Dậy đi! Dậy dắt con đi mua súng nước, đi nhận tiền lì xì. Dậy đi chú Quy ơi!". Tôi cố gắng bật người dậy nhưng cảm thấy cơ thể như đang bị trói chặt.

Những cái lay ngày càng mạnh: - Dậy đi Quy! Dậy đi Quy! Dậy sang giúp chị. Dàn ti gôn sau nhà chị đang bốc cháy - Đó là tiếng giục của chị Lài.

Tôi bật người dậy trong sự hoảng hốt rồi cố bước gấp sau lưng chị. Dàn hoa đã cháy rụi, những bông hoa rơi rớt xuống nền, chúng vẫn còn tươi. Chị vừa khóc vừa nhặt những bông hoa cho vào một cái hủ thủy tinh nhỏ. Chị bảo đó là loài hoa mà thằng Gôn rất thích. Chị cầm hũ thủy tinh đầy hoa đặt vào một bên chiếc bàn thờ nhỏ bên cạnh là những đóa nhung tuyết. Bàn thờ nhà chị đầy hoa trắng, trắng toát cả một đời chị!

Tôi giúp chị gỡ hết những thanh cây cháy rụi còn bám trên tường nhà. Nắng xuân dần lên, buồn man mát. Tôi trở lại nhà mình, để lại bóng chị nhỏ dần, lẻ loi trơ trọi sau góc nhà trống trải.

Cha của hai đứa nhỏ là ai? Bao giờ cha của chúng đến...?

C.L 30/3/2014

Hãy chắc rằng những phút lạc lòng mãi chỉ là thứ gia vị thêm chút, chứ không làm hỏng nồi lẩu ngon của bạn.

Trang web DailyMail gần đây vừa công bố một nghiên cứu thị trường về chuyện tình yêu, hẹn hò của phụ nữ. Kết quả vô cùng thú vị và bất ngờ đối với nhiều người, bởi trong mục những nơi hẹn hò lí tưởng, bãi giữ xe công ty và quán café ngoài công sở lần lượt được xếp hạng 4,5 trong top 10. Hấp dẫn hơn, trong mục người tình lí tưởng, có đến 50% phụ nữ thú nhận họ muốn có hẹn hò với sếp của mình, và đến 90% phụ nữ thú nhận, họ đã từng có những phút giây lạc lòng với những đối tượng công sở như sếp, đồng nghiệp nam hay đối tác.

tinh cong so


Không thể phủ nhận rằng công sở quả là một chợ tình lí tưởng. Hãy nghĩ mà xem, với 24 tiếng một ngày, thì chúng ta đã dành mất 1/3 thời gian để ngủ, khoảng 3 tiếng để ăn uống, di chuyển và chăm sóc bản thân, thì 8 tiếng ở công ty, bên cạnh sếp, bên cạnh đồng nghiệp lại còn nhiều hơn là khoảng thời gian chỉ chừng 5 tiếng dành cho chồng con. Hơn nữa, nếu như về nhà thì ta đầu bù tóc rối, tất bật cơm nước, than chồng mắng con cứ như một mụ phù thủy chính hiệu, chẳng bù với mỗi sáng đi làm, trông ta lúc nào cũng trẻ đẹp và khoan khoái.

Phụ nữ công sở đẹp hơn bởi mỗi ngày dù bận rộn mấy cũng dành được vài phút trang điểm, thay bộ quần áo đẹp, gọn gàng và ngăn nắp để đến công ty. Phụ nữ cũng dễ thương hơn bởi luôn phải mỉm cười với khách hàng, ngoan ngoãn với sếp, học cách đắc nhân tâm với nhân viên bởi biết rằng nếu không khéo léo sẽ dễ mất những cấp dưới giỏi nhất. Phụ nữ, vì thế, tỏa ra một thứ năng lượng đáng yêu và đầy thu hút.

Đàn ông đến công sở cũng dễ vụt sáng thành một quý ông. Nếu ở nhà, đàn ông thường cảm thấy mình bị coi thường vì những lời chì chiết của vợ thì nếu có đôi chút tài năng, vị trí, anh ta hoàn toàn có thể có cả một fanclub cuồng nhiệt nơi công sở. Khi được ngưỡng mộ, đàn ông bỗng dưng trở nên tuyệt vời hơn. Chàng thường tỏ ra thông thái, dí dỏm, tuy nghiêm khắc, nhưng cũng rất biết cách dịu dàng, chiều chuộng. Đàn ông bỗng dưng tỏa ra hào quang, cảm thấy mình cao lớn, đào hoa và có khả năng che chở cho rất nhiều chị em công sở.

Môi trường công ty lại có quá nhiều thời gian và hoàn cảnh đàn ông và đàn bà có thể ở cạnh bên nhau, giúp đỡ nhau, chăm sóc cho nhau và đến gần với nhau hơn. Có những khó khăn công việc mà chỉ có chàng đồng nghiệp mới hiểu nổi, còn kể với chồng, chẳng khác nào nói chuyện ở cung trăng. Có những hợp đồng gấp gáp bắt buộc ta phải ở lại làm việc ngoài giờ, mà kề cận kế bên, nhẹ nhàng khoác cho ta cái áo, rót giùm ta ly nước, đôi khi chỉ có anh chàng sếp. Lại thêm những lời ong bướm, đùa cợt, ghép đôi trong những giờ nghỉ trưa, như một phần thư giãn trong đời sống công sở, đôi khi lại khiến cho nhiều trái tim nhạy cảm không khỏi rung rinh. Thế nên, cả đàn ông vẫn đàn bà vẫn thường kháo nhau rằng câu nói vui “Chợ tình công sở - Món phở mê ly” như một sự ngấm ngầm công nhận sức cuốn hút khó mà cưỡng lại của những phút giây lạc lòng trước những người đồng nghiệp.

Đừng để phút xao thành thành phút giây "ngoài chồng ngoài vợ"

Tôi nhớ Thuận Hữu có những câu thơ trở thành “thánh kinh” trong hôn nhân. “Đừng trách làm chi những phút xao lòng. Ai cũng có một thời để thương để nhớ. Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ…”, và rất nhiều quy ông quy bà yên tâm với những dòng thơ luôn luôn được sử dụng như lời phân trần khi xảy ra “sự cố”. Nhưng tôi thì có thể không trách “những phút xao lòng”, chứ để nó vượt qua giới hạn đến mức “ngoài chồng ngoài vợ” thì khó có thể tự tin mà nói mình hoàn toàn vô tội.

Phút xao lòng là một khoảnh khắc mộng mơ, đôi khi cần thiết để làm cuộc sống quanh chiếc bàn giấy bớt đi sự ngột ngạt, nhàm chán và áp lực. Nếu phát hiện ra mình đã và đang phải lòng một ai đó, bạn khoan lo lắng mà hãy thực sự vui mừng. Bởi vì đó là dấu hiệu bạn đang có một công việc tốt, một người sếp tử tế và quan trọng hơn, trái tim đàn bà của bạn vẫn còn dạt dào cảm xúc. Trái tim vẫn chưa hề chai sạn với thời gian và rõ ràng, cảm giác được yêu, được sống, được chăm sóc, quan tâm vẫn còng đang ngập tràn trong bạn, dù bạn đã ở lứa tuổi nào.

Sự rung động đã làm cho công việc cũng có thể khiến cho công việc của bạn tiến triển tốt đẹp. Mỗi ngày đi làm là mỗi ngày hội, bạn hoàn toàn có thể hồi hộp và khấp khởi. Nếu yêu sếp, hãy chăm chút đến hoàn hảo những bản báo cáo gửi đến chàng. Nếu yêu đồng nghiệp, hãy nỗ lực hết sức để nhằm gây ấn tượng tốt nhất với chàng như một người phụ nữ xinh đẹp đầy trách nhiệm. Và bạn có thấy không, chuỗi cuộc sống của bạn đang từ một màu xám ngắt, chật hẹp đến độ chỉ biết có hai nơi là nhà và công ty, bỗng dưng được tô hồng, bay bổng và rộng lớn như thưở còn 18.

Thế nhưng, hãy im lăng để giữ mãi trong lòng mình những cảm xúc bay bổng đó. Bởi cảm xúc luôn luôn là thứ sẽ qua đi với thời gian, chỉ còn tội lỗi và trách nhiệm là ở lại.  Nếu cuộc tình của bạn không chỉ dừng lại ở những ánh mắt, nụ cười, mà còn có cả những buổi đi ăn riêng, đi chơi riêng, những tâm sự đẩy đưa, thậm chí… những buổi nghỉ trưa vội vã ở khách sạn thì hãy chắc chắn rằng mình luôn sẵn sàng có quyết định nghỉ việc. Bởi vì, nếu bạn yêu sếp, liệu sếp có muốn để vợ con phát giác cô tình nhân bé bỏng ngay ở công ty? Còn nếu bạn yêu đồng nghiệp, liệu có công ty nào muốn giữ những nhân viên dễ gây scandal với những mối quan hệ phập phồng quanh bàn giấy?

Và chắc gì chàng trai công sở mà bạn yêu đã tốt hơn người đàn ông chán ngắt bạn đang có ở nhà. Biết đâu đấy, ở công sở của anh ấy, anh ta cũng đang có những fan hâm mộ cuồng nhiệt và một cô gái sẵn lòng làm “món phở mê ly” của riêng anh ta? Và sao bạn không thấy, người đàn ông bạn say đắm ở văn phòng cũng có thể là anh chồng chây lười, vô trách nhiệm, lại chắc chắn có tính trăng hoa khi anh ấy đóng vai một ông chồng?

Nên hãy dũng cảm mà ngăn mình lại giữa ranh giới giữa “phút xao lòng” và “phút ngoài chồng ngoài vợ”. Những cảm xúc càng mờ ảo, càng khó gọi tên lại càng đẹp. Đừng đi quá xa để rồi mặt trái của tình yêu. Suy cho cùng, có thể rồi đây ta sẽ có chút tiếc nuối, thậm chí trách mình sao hèn nhát trước những cảm xúc bùng cháy khi tình yêu gõ cửa. Nhưng hãy an ủi mình bằng một câu ngạn ngữ cổ xưa của người Ý “Dũng cảm nhất là có thể làm một người đàn bà chân chính, khi bản năng vẫy gọi trong ta người đàn bà”.

Theo Mai vy (Báo netliffe)