Nằm cạnh mạ Lầm là thằng em vừa sinh ra mắt còn chưa mở, cha Lầm đang nâng niu nó với ánh mắt buồn thiu, thi thoảng miệng ông bập bẹ: “lại thêm một thằng rồi. Thằng cu Thừa”…
***
Ánh nắng mai buông dần xuống cửa sổ, vạt chiếu trải dài từ đầu khe cửa đến cuối bức tường hằn lên chỗ ngủ của 5 đứa em. Lầm vừa xếp chăn vừa đưa ánh mắt nhìn xa xăm, lòng tự hỏi: Bao giờ mình mới đến được đó? Bất giác Lầm quay đầu, trong tích tắc Lầm bị khống chế. Cô chẳng thấy gì, miệng cô cũng chẳng thốt nên được, nó chỉ ậm ừ dăm ba câu khiến đối phương khó hiểu. Trong hình dung, Lầm chỉ thấy bóng loáng hình ảnh của một gã đàn ông với khuôn mặt chữ điền và sặc mùi tanh tưởi của cá tôm đang ngấu nghiến từng mảng thịt trên cơ thể cô, bất chấp cả ánh mắt cầu xin yếu ớt của cô sau bức màn mỏng…
Cha Lầm ra khơi, mạ Lầm bồng thằng Thừa xuống trạm xá, mấy đứa em Lầm đứa đến trường lớp, đứa đánh đu với mấy đứa bạn ở phía kia bãi bồi, chỉ có Lầm ở nhà lo cơm nước. Lầm năm nay đã 19 tuổi. Mười chín tuổi với Lầm chẳng có khát khao, chẳng có ước mơ khi cuộc sống vây bũa Lầm bằng đàn em nheo nhóc. Ồ mà nếu có đó cũng chỉ là mơ ước xa vời cô gửi cho thế giới phía bên kia con sóng lớn. Chẳng hiểu sao Lầm muốn đến được nơi ấy, nhưng chẳng bao giờ Lầm dám nghĩ tới, vì chẳng có lý do gì để Lầm được đặt chân đến đó…
Lầm thích nhìn qua song cửa, thích đón cái ánh nắng ban mai dẫu chát chúa của ngày hè. Cô thấy rạo rực hy vọng và tin yêu mỗi lần thấy cảnh tôm cá đầy ghe, thấy mấy O mấy Mệ quảng những quang gánh nặng trĩu bước nặng bước nhẹ cho kịp chợ chiều … Lầm nhìn không chán khung cảnh ấy, dẫu nó diễn ra liên tục hằng giờ và mọi ngày, đơn giản vì Lầm thích. Lần này lại khác, Lầm vẫn nhìn ra khung cửa sổ và với những khung cảnh thường ngày, nhưng cô chẳng thấy vui vẻ, ngược lại cô khóc. Không! Nói đúng hơn là cô hận. Cô dùng tay bóc tróc hết cả lớp sơn cô cần mẫn sơn trên song cửa ngày hôm qua, những vệt sơn bám đầy những vệt ô uế… Cô hận. Cô hận vì sao sinh ra cô với hoàn cảnh thế này và vì sao cha mẹ cô đặt cô tên Lầm…
***
Tháng 11, năm 1990
Bức hình nhàu nát đề tên tháng năm Lầm ra đời. Người đàn ông bế Lầm với nét mặt không mấy vui. Người phụ nữ nằm bệt với khuôn mặt rám nắng và màu than hồng trong chiếc thau nhôm hắt vào mặt càng đỏ chát. Đó là bức hình duy nhất Lầm đang giữ và cũng là khoảnh khắc duy nhất ghi lại cảnh cô chụp chung với cha mẹ mình. Tất nhiên, không phải Lầm không thích chụp hình, đơn giản vì những bức hình Lầm chụp liền sau đó càng ngày càng không hoàn thiện. Với Lầm là thế!
Tháng 7 năm 1995
- Lầm ơi! Mạ mi sinh rồi. Là một thằng cu. Coi mặt cha mi tề! Mừng quýnh.
Nghe tiếng dì Minh kêu, Lầm chạy vội về nhà, núp ngoài tấm màn giăng kín thành căn phòng cho mạ Lầm đẻ, đoạn Lầm ngó vào. Thằng cu vừa mới sinh còn đỏ hỏn, mắt còn chưa mở nằm gọn trong hai bàn tay của cha Lầm. Lần này Lầm thấy nét mặt ông vui hơn hẳn, vui như vớ được vàng. Ông luôn mồm gọi đứa nhỏ trên tay mình là thằng cu Đỏ, thằng cu Đỏ của cha.
- Con Lầm, lấy cho bố thau nước, pha chút nước sôi cho ấm để bố lau mặt cho thằng Đỏ nào – cha Lầm gọi Lầm bưng thau nước ở ngoài trời vào. Thau nước to hơn cả cơ thể nhỏ bé của Lầm khi cô bé mới lên 5. Nhưng chẳng dám trái lời cha, Lầm bưng vội thau nước vào nhà, đặt lẹ xuống rồi chạy vụt ra khoảng sân trống chơi với chúng bạn.
Nắng tháng 7 năm ấy như muốn thiêu chết cỏ cây. Lầm bệnh, em Lầm bệnh, mẹ Lầm bệnh, riêng cha Lầm khỏe. Người đàn ông trụ cột trong gia đình cường tráng một tay ẵm em Lầm, dìu mẹ Lầm đang xuống trạm xá, bỏ mặc Lầm lủi thủi níu áo mẹ bước lảo đảo theo sau. Năm ấy thôn Lầm dịch bệnh, người người bệnh, nhà nhà bệnh. Từng gia đình lũ lượt kéo nhau đến chật ních trạm xá xin thuốc, tiêm phòng. Cũng qua cơn bạo bệnh ấy, Lầm cảm nhận một con người khác trong mình rất sớm…
Xuân 1997
Mạ Lầm đi đứng khó khăn, tay chân bắt đầu luýnh quýnh. Qua mùa Xuân này mạ Lầm sẽ sinh, Lầm nghe phong phanh dì Minh nói thế. Quả nhiên, tiếng mẹ Lầm hét vang trời khi dì Minh đỡ đẻ. Mấy con chim én bay trên nóc nhà loạn xạ, mất hướng. Lầm vén màn ngó nghiêng, lần này Lầm sẽ có thêm một đứa em trai. Nhưng ngặt một nỗi, bố Lầm đặt cho nó là Yến.
Thằng Yến giống thằng Đỏ ở làn da hơi đỏ nhưng chỉ khi chúng mới sinh ra. Lớn lên tuyệt nhiên chúng đen đều nhau. Lầm thắc mắc đôi chút, toan hỏi dì Minh nhưng công việc bận rộn ở nhà khiến Lầm quên nhanh chóng…
Lầm rửa sạch cá. Từng con cá sạch ươm qua đôi tay nhỏ bé của Lầm. Lầm bưng cá ra phơi giữa sân nhà cha Lầm đã trải sẵn mấy tấm chiếu cũ. Cá khô, Lầm bưng vào, tách xương cá thành thạo. Từng nắm cá khô sạch ươm được mẹ Lầm cho vào bọc ni lông trắng, buộc chặt bằng dây thun. Lầm theo chân mẹ xuống chợ, kiếm một góc nhỏ, mẹ lầm rao: “Ai mua cá khô không? Cá khô ai mua không”. Lầm ngồi cạnh bên, miệng ú ớ như van nài…
Tháng chạp, năm 1999
Tiếng rao của mẹ con Lầm kéo dài đến tận đầu đông, cho đến khi mạ Lầm lần nữa nằm trên chiếc giường đẻ cha Lầm mới sửa, khi con cá ngoài biển cũng bỏ thôn làng Lầm đi… Cha Lầm ở nhà coi chừng mẹ Lầm sợ bà đẻ gấp, còn mẹ Lầm thì coi chừng Lầm trông 2 thằng em… Thau than, nồi nước, tiếng khóc the thé của thằng cu ra đời. Cha Lầm nét mặt không còn vui, ông chẹp miệng: “Đông của cha đã đến rồi ư!?”…
Mùa đông ở quê Lầm rõ lạnh! Cả nhà Lầm quây quần bên thau than còn thừa khi mạ Lầm sinh xong. Chỗ ngồi càng ngày càng chật đi. Lầm đếm: 1, 2, 3, 4, 5, 6. Nếu tính luôn cả cha và mạ thì đúng 6 người. Mùa đông năm sau, vẫn thau than đỏ hồng ấy, cha Lầm dẫn mạ Lâm lên giường nghỉ mệt, lần này Lầm lẩm bẩm: 1,2,3,4,5. Ơ! 5… Thế là thằng cu 5 ra đời cách đó đúng 1 năm.
Lần này cha Lầm không vui, ngược lại ông quạu. Nét mặt ông xệ xuống như con bẹc giê Lầm thường chơi ở nhà ông Tư. Mẹ Lầm vẫn mang nét sầu não từ ngày biết tin mình mang cái thai thứ 5 cho đến ngày bà đẻ. Còn Lầm, cô mãi miết chơi với mấy đứa em ngoài bậu cửa. Lần này Lầm lấy chiếc thước dài tầm 20cm ra đo: Thằng Đỏ 98cm, thằng Yến 80cm, thằng Đông 88cm… Lầm xoa đầu thằng Yến, thấy thương. Dù làm anh nhưng nó nhỏ con hơn thằng Đông nhiều, có lẽ do nó biếng ăn chăng! Lầm nghĩ vậy nên trong các bữa ăn hằng ngày, cô luôn ưu ái cho thằng Yến thêm miếng thịt, miếng cơm. Sau khi lấy số đo của mấy đứa em, Lầm đến cạnh giường, duỗi thẳng chân thằng của thằng cu Út, đo: 55cm.
Vạch cửa đầu nhà cứ thế mỗi ngày theo chị em lớn dần lên. Những vệt cũ xóa đi, thay thế bằng những vệt mới. Trong gian nhà trống trải luôn vang giòn tiếng em út của Lầm, riêng Lầm câm bặt…
Tháng giêng, năm 2008
Tóc Lầm đã dài, mắt Lầm cũng bắt đầu thấm mệt. Nhưng Lầm không bao giờ than. Cô vẫn chơi đùa với những đứa em ở bậu cửa, trước sân nhà. Lầm có 4 đứa em rồi, chắc mạ Lầm không sinh thêm nữa. Đã đặt vòng rồi sinh sao được. Lầm nghĩ thế! Nhưng hôm ấy, trước cổng nhà, Lầm nghe mồn một tiếng than của cha Lầm:
- Mẹ kiếp. Nếu không phải là con gái chắc thành ngũ quỷ quá.
Lầm không được ăn học nhiều, nhưng biết ngũ là 5 còn quỷ là quỷ xứ. Lầm hiểu cha mình đang nhắc đến cái thai “còn xót” lại trong bụng mạ Lầm khi bà ấy uể oải bước theo sau. Tháng 10 năm đó, Lầm lại nghe tiếng kêu hốt than của dì Minh, tiếng chửi thầm của cha Lầm bên cạnh giường mẹ Lầm đẻ. Vậy là Lầm có thêm đứa em nữa. Đứa em cha Lầm gọi là thằng cu Thừa.
***
Lầm đứng bên cửa sổ như mọi ngày. Cửa sổ Lầm đứng bao giờ cũng sạch ươm. Hễ thằng em nào nhổ nước bọt, trét mũi ở đó là i sì bị Lầm cho cái tát vào mông. Cha mẹ Lầm cũng không ngoại lệ. Nhưng tất nhiên Lầm không thể đánh họ. Nếu Lầm thấy góc cửa sổ của mình đầy tàn thuốc của cha Lầm hoặc những cuộn chỉ mạ Lầm treo là Lầm quạu, Lâm dỗi. Lầm mang hộp sơn còn xót lại chút ít Lầm nhặt được của đám thợ mã bên cạnh nhà, vừa trét sơn vào song cửa, vừa nhìn mơ hồ với ánh mắt xa xăm. Lầm sướng điên…
Lầm sướng vì song cửa sổ mới của mình một lẽ, một lẽ vì khi ra bãi tha ma phía sau nhà, Lầm được mấy anh thợ mã buông lời khen xinh. Lần đầu tiên Lầm được khen xinh. Có lẽ đêm ấy Lầm sẽ thức ngủ vì nghĩ đến nó.
Đúng thật, đêm đó Lầm thức gần như nguyên đêm và ánh nắng mai buông dần xuống cửa sổ, Lầm thức dậy mơ hồ. Rồi Lầm khóc mơ hồ, suy nghĩ mơ hồ sau khi Lầm nhận được mùi tanh tưởi của gã đàn ông có gương mặt chữ điền đang ngấu nghiến trên thân thể mơn mởn tuổi xuân của mình.
Mẹ Lầm gánh một gánh cá đầy do cha Lầm đi đáng cá vào, đi ngang cửa sổ thấy Lầm vừa khóc vừa bóc tróc hết lớp sơn hôm qua tới giờ Lầm vẫn bảo vệ khỏi sự phá bỉnh của đàn em. Nghĩ Lầm có chuyện buồn, mẹ Lầm không gọi cô giúp như mọi lần nữa. Lầm cũng lặng lẽ ngồi trong phòng hồi lâu, rồi cô lịm đi hồi nào không hay.
- Lầm ơi! Giờ này mày vẫn ngủ được hả? Ra phụ giúp mạ mi coi – Tiếng cha Lầm đánh thức Lầm dậy, lủi thủi Lầm ra phụ mẹ Lầm.
Dạo này Lầm không nói chuyện, không phải vì cô câm. Tất nhiên Lầm có thể giao lưu bằng cử chỉ. Với cha và mẹ Lầm, chỉ cần 1 tiếng ú ớ hay ánh mắt của Lầm họ cũng hiểu cô muốn gì. Nhưng lần này lại khác, dù Lầm nhìn họ với anh mắt cầu xin nhưng họ vẫn không đoái hoài đến. Có lẽ do năm nay làm ăn thất bát, nhà đông con, họ chẳng còn tâm trí nào để ý nhiều đến Lầm.
Tóc của Lầm đã dài thêm một chút, mắt Lầm càng buồn. Lầm men theo con sóng, bước từng bước đi lúng nhúng cát nặng nhọc. Ánh dương trước mặt Lầm mỗi lúc mỗi xa, mỗi lúc mỗi rộng, Lầm chẳng thể nào hướng tới. Lầm chững lại, cô hướng mắt ra biển, hướng hướng đi ra biển. Lầm chậm rãi bước. Những lụi sóng vồ vập đập vào mặt Lầm đôm đốp, cơ thể Lầm mỗi lúc mỗi sâu. Thế là sắp rồi, sắp đến rồi, chỉ một vài bước nữa thôi là Lầm có thể đến được nơi đó khi qua thế giới bên kia…
Lầm tỉnh dậy, chỉ có mùi biển, mùi mặn mặn trên đầu môi của Lầm. Trước mắt Lầm là hình ảnh của một người đàn ông quen thuộc – người đàn ông có khuôn mặt chữ điền đang chồm chồm cạnh mặt Lầm. Lầm dang tay tạt một bạt tai vào gã, miệng Lầm ú ớ sợ hãi. Khi ánh mắt của Lầm hoàn toàn tỉnh táo, cô mới ngỡ ngàng khi quanh mình rất nhiều người đang xì xào nhỏ to. Lầm phát hiện ra mình đang trong tay của anh phó công an xã tên Triền. Cô úp mặt vào mẹ mình cạnh bên. Mẹ Lầm dìu Lầm về nhà yếu ớt. Nắng chiều ở vùng quê gay gắt, đốt chát cả cổ họng của những người đàn bà đang khản cổ cãi nhau về hành động của Lầm ở phía sau. Chẳng may may, Lầm thấy trống trải…
Lầm khóc như mưa. Mấy đứa em thấy chị mình khóc, đứa nhỏ cho kẹo dỗ, đứa lớn viết giấy khuyên ném sang cho Lầm đọc. Lầm càng khóc lớn hơn. Lầm thấy nỗi hậm hực trong lòng mỗi lần nghe tiếng người làng đang kháo nhau ngoài ngõ và càng nghe, Lầm càng muốn chết:
- Con Lầm bị cưỡng. Nó bị cưỡng đấy!
- Ui trời ơi! Hèn gì nó trầm mình xuống biển.
- Tội nghiệp con bé. Đã câm mà còn…
Nhưng trong lòng Lầm không cam. Cô vẫn có ước mơ chưa thực hiện được… Ngày tháng ấy, cô suy nghĩ vẫn vơ và cũng trong tháng ấy, cô theo mẹ đến bệnh viện. Sau vài tiếng đồng hồ đau đớn, cô thấy đau rát ở hai vùng háng. Cô hận mình đã giết chết một sinh linh…
***
Thằng cu Thừa tròn một tuổi. Kể từ sau khi mạ Lầm sinh đứa thứ 3 chẳng có còn khái niệm thôi nôi trong gia đình Lầm nữa. Lầm ngồi cạnh góc cửa sổ, tay đan nốt chiếc mũ len cho thằng Thừa gọi là quà mừng tuổi. Bao giờ cũng thế, Lầm tự hận mình vì sao không lo đủ cho 4 đứa em. Lầm lo khi đan xong chiếc mũ cho thằng Thừa, thằng Út sẽ khóc đòi, cả thằng cu Yến, thằng cu Đỏ nữa…
Đêm hôm ấy, tiết trời đang chuyển sang cuối thu, bên cạnh cửa sổ căn nhà, Lầm chăm chút đan từng đường kim mũi chỉ. Lầm nghe tiếng gọi nho nhỏ – tiếng của một người đàn ông đang gọi Lầm. Đa bao lầnn Lầm tự hỏi mình có nghe nhầm không? Rồi Lầm nghiêng người nhìn ra khung cửa sổ,cô thấy anh phó công an xã đang đứng đó, nhún chân đưa cho Lầm một mảnh giấy: Hẹn Lầm ở tối mai ở quán chè cô Mai.
Trong lòng Lầm rạo rực khôn tả. Lầm được yêu sao? Một người như Lầm cũng có người để mắt đến rồi sao!? Người đó lại là anh phó công an xã đẹp trai và hiền lành. Lầm như không tin vào mắt mình và cũng chẳng biết nên đó hay không nữa. Đêm ấy, Lầm lục lọi khắp chiếc tủ áo quần của mình một bộ cánh ưng ý nhất. Tất nhiên cha mẹ Lầm cũng biết, có điều lần nữa họ lơ. Ừ thì con gái mình biết yêu… cứ để cho nó biết mùi yêu.
- Lầm có biết anh thương Lầm không? Anh thương Lầm khi thấy Lầm trầm mình ngoài biển dạo trước. Nếu anh không nhanh chân chắc anh không còn cơ hội để gặp Lầm nữa. Anh xin lỗi vì lỡ chạm vào môi Lầm. Nếu anh không làm vậy Lầm sẽ không thở được. Anh biết chuyện của Lầm rồi, nhưng kệ người ta nói gì, anh vẫn thương Lầm. Và… và…
Giọng nói của Triền đứt quảng. Lầm nghe được trong thanh âm của nó có điều gì tội lỗi. Nhưng dường như cái hạnh phúc khi được yêu thương khiến Lầm cồn cào gan ruột, khiến Lầm không còn suy nghĩ một cách sâu sắc như trước đây nữa. Lầm đưa tay, đoạn ra dấu, nhưng trái tim của Lầm đập mạnh và nước mắt của cô chực trào. Lầm lấy tay, nhúng ít nước rồi viết lên bàn 3 chữ: EM XIN LỖI!…
Mới đó đã thấm thoát 6 tháng trôi qua. Sáu tháng với Lầm đầy ám ảnh. Sáu tháng Lầm có thể cảm nhận được có một ánh mắt đang theo dõi mình. Có một ánh mắt chực chờ khi Lầm ngã sẽ sẵn sàng nâng đỡ cô lên… Tuy nhiên, ẩn sau ánh mắt ấy, Lầm vẫn thấp thoáng thấy hình ảnh của một gã đàn ông với gương mặt chữ điền và ánh mắt táo tợn đang nhìn Lầm. Đến mãi sau này Lầm mới biết…
Lầm theo anh cán bộ lên xe hoa cách đó chừng 1 năm. Cuộc sống của Lầm gần như sang trang mới. Lầm có thể yêu, có thể có một gia đình hạnh phúc. Rồi Lầm sẽ sinh con. Cô sẽ chọn cho con mình những cái tên thật hay chứ không giống như tên của cô. Nhưng, có những lúc, Lầm vẫn bị gương mặt chữ điền ấy ám ảnh. Rất gần, chỉ vài bước thôi, Lầm có thể cảm thấy được…
- Chào mấy đứa! Ui chao! Thằng Triền của chú giỏi quá bây, cưới được vợ rồi. Cô bé nhà ai mà xinh thế!
Tiếng chào thân mình hay cố tỏ ra thân mật của người chú ruột của Triền, người chú mà Lầm ít khi nghe kể đến. Tuy nhiên, khi Lầm ngẩng đầu lên nhìn, khuôn mặt chữ điền của người đàn ông kia khiến Lầm giật mình. Triền nắm chặt tay Lầm như cố tỏ ra để bảo vệ. Lạnh lùng, Triền ghé sát tai người chú bảo:
- Chú còn đến đây làm gì? Không phải chú dọn hẳn ở trên tỉnh rồi sao?
- Bình tĩnh nào thằng cháu. Chú nghe mày cưới vợ, về không kịp dự lễ cưới nên nhân dịp rảnh ghé thăm mày chơi. Coi bộ mày vẫn sống tốt. Cưới được cả con bé câm cơ mà. Nhưng tiếc là…
Triền nóng gan ruột toan đánh cả chú ruột của mình vì lời lẽ xúc phạm. Nhưng chưa đầy mấy giây sau, gã đàn ông với gương mặt chữ điền đã khuất bóng, để lại tiếng cười khanh khách, đầy mỉa mai.
Lầm cảm thấy mơ hồ, cảm thấy tồi tệ, cảm thấy ám muội bởi hơi thở từ người chú của Triền khi ông ghé sát cô. Cái hơi thở Lầm nghe rất quen, rất tởm, rất dị… Nhưng bên cạnh Lầm, Triền đang ôm trọn cô, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt cô, lên môi trán cô nói những lời đứt quãng: Không sao đâu! Lầm! Anh xin lỗi! Đừng sợ! Đã có anh ở bên…
Lầm có thể cảm nhận được hơi ấm thực sự từ Triền. Lầm có thể cảm nhận được mình đã đặt chân đến nơi mình đã từng ao ước – nơi cô luôn đặt câu hỏi: Bao giờ mình mới đến được đó? Và giờ đây, cô đã có câu trả lời cho đời mình: Là bến đỗ của hạnh phúc – nơi cô quên đi tất cả mọi bất hạnh trong cuộc đời mình. Cả nỗi ám ảnh trong cuộc đời cô, bởi gương mặt chữ điền của một gã đàn ông không rõ nét… Lầm buông…
CL. 30/09/2014





